Vô tình tìm thấy vô tình lạc mất nhau

.

Chỉ là phút yếu lòng, em vô tình ghi tạc bóng hình một người dưng vào trong tâm trí….

  • Gửi cho anh, chàng trai của tháng mười
  • Đúng người nhưng sai thời điểm
  • Nếu đã không thể quên thôi thì đừng cố quên nữa em...
  • Công bố tác phẩm đoạt giải Tuần 8 cuộc thi Tâm sự gửi người yêu cũ
  • Em đang cố quên anh

Normal0falsefalsefalseVIX-NONEX-NONE/* Style Definitions */table.MsoNormalTable{mso-style-name:"Table Normal";mso-tstyle-rowband-size:0;mso-tstyle-colband-size:0;mso-style-noshow:yes;mso-style-priority:99;mso-style-parent:"";mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;mso-para-margin-top:0in;mso-para-margin-right:0in;mso-para-margin-bottom:10.0pt;mso-para-margin-left:0in;line-height:115%;mso-pagination:widow-orphan;font-size:11.0pt;font-family:"Arial",sans-serif;mso-ascii-font-family:Arial;mso-ascii-theme-font:minor-latin;mso-hansi-font-family:Arial;mso-hansi-theme-font:minor-latin;mso-bidi-font-family:"Times New Roman";mso-bidi-theme-font:minor-bidi;mso-ansi-language:VI;}

 
Họ và tên người dự thi: Đoàn Thị Việt Hà
Địa chỉ: Hải Phòng
Email: vietha201***@gmail.com
 

Hôm nay, ngày … tháng … năm…..

Hy vọng những dòng này sẽ là những dòng cuối, những vẩn vơ cuối, và những hy vọng em mang theo… tất cả sẽ chôn vùi vào thời gian đã cũ… không còn vương vấn, không còn nhớ thương, không còn trông ngóng….

Em sẽ trở về đúng nghĩa trái tim em, trở về là em của những ngày đã cũ, trở về những tháng ngày khi em chưa từng gặp gỡ anh – người vô tình đi vào trong trái tim và khối óc em như một chiều gió lạc…

Em đã từng trông ngóng, đã từng hy vọng, từng tin và từng lừa dối mình…. Nhưng anh – người làm cho em hãm sâu, lại cũng là người làm cho em từ bỏ…

Có đáng cười không anh, khi cứ tin và ngóng trông vào một người đào hoa như anh, cứ mãi dõi theo một người lòng không hướng về em, cứ mãi mong chờ vào một người chỉ mang lại cho em những mơ hồ và bất lực, làm lòng em hoang mang, làm em thắt lòng, làm em từ bỏ rất nhiều bình yên để ở bên anh thêm một chút.

Gian dối người, gian dối thế gian, gian dối cả chính lòng mình nhưng cuối cùng lại chẳng thể tự lừa nổi bản thân mỗi khi đêm về mưa lạnh mỗi khi hiu quạnh chẳng bóng người hay mỗi lúc thanh nhàn chẳng kiếm nổi việc gì làm để cho vơi bớt những nghĩ suy.

Chúng ta cách xa nhau quá xa trong từng suy nghĩ, không hiểu được lòng mình khi nghĩ về nhau. Anh nói với thế gian em chỉ là em gái, và em cũng tự lừa mình như thế, chúng ta chỉ là anh em, để lòng em bớt đau, trái tim em bớt giá và tâm trí em ngừng luẩn quẩn. Nhưng mà, thực sự em không làm được, lòng em vẫn chua xót, chỉ là em vẫn lặng lẽ mỉm cười khi có mọi người cạnh bên và chỉ lặng rơi nước mắt khi còn có một mình.

Là do em quá giỏi giấu che lòng mình, hay do anh vô tâm không nhận ra.

Trong mọi suy nghĩ, mọi kế hoạch của em khi rời xa gia đình tới một mảnh đất mới, sự xuất hiện của anh là một sai số, là một điều nằm ngoài mọi kế hoạch, phương hướng và định kiến của lòng mình.

Nếu trái tim em có thể kiên cường và mạnh mẽ hơn, có lẽ đã không thể ghim vào lòng mình bóng hình của anh như thế, nhấc không được, cắt bỏ không xong.

Em tự lừa mình để cố kéo dài thêm thời gian để có thể bên anh thêm chút, để cho tình mình có thêm chút hy vọng. Nhưng rồi, đổi lại được những gì khi cứ có một người quan tâm em và em cứ phải vô tình hay cố ý làm tổn thương lòng người ta. Em sợ những thứ tình cảm không thể định hình, em sợ sợi dây tơ hồng làm tổn thương người khác, và em sợ cái mà người đời gọi là “nợ tình”.

Em từng nghĩ, sẽ đối diện lòng mình, nói ra hết với anh những gì trong lòng em, để rồi kết thúc hoặc …. Là điều em mong mỏi. Nhưng càng tới những ngày phải lựa chọn em càng sợ, càng không dám đối diện, càng hoang mang.

Em mệt mỏi rồi anh ạ, em không dám để lòng mình hãm sâu thêm nữa, vì em sợ, những nỗi nhớ sẽ càng dày xéo bản thân, em nhát gan nhu nhược như thế, em đã hạ xuống từng chút từng chút một gai góc của mình trước anh, còn anh, là một điều ngược lại. Cho em một chút hy vọng và lại dìm em xuống đáy của hy vọng.

Thực lòng, em muốn từ bỏ

Thực lòng, em không cam tâm

Thực lòng, em muốn cố gắng

Thực lòng, em muốn liều lĩnh

Nhưng… tất cả chỉ là nhưng, em không tin tưởng, em sợ những yêu thương khi nói ra thành lời, sẽ chỉ thành sự khó xử cho nhau, sợ những đớn đau khi không còn chút hy vọng để ngóng về, sợ những vô tâm sẽ lại càng thành vô tâm hơn thế…. Sợ nhiều thứ hơn mỗi khi cứ phải dõi theo một người đã chẳng còn lại gì trong nhau nữa….

Hãy nói cho em biết, em phải làm sao, là em tự mình đa tình, tự mình đơn phương nên em đáng được như thế?

Giá như, em có thêm chút thời gian nữa, để có nuôi trong mình chút hy vọng, để tự cười tự khóc. Nhưng mà, em không còn thời gian nữa, Không còn lý do để lừa người lừa mình nữa.

Ngày mai, trên đường đời của em, sẽ vắng bóng anh đi cùng phải không anh, vắng những tiếng cười, vắng cả những ước mơ non dại trong lần rung động đầu đời. Chúng ta, hai người chung thế giới nhưng lại cách nhau bởi một sợi tơ. Mai sau rồi có ra sao, chỉ mong chúng ta đều hạnh phúc, chúc anh tháng tháng ngày ngày đều an yên.

Tháng năm, sẽ làm vơi nhạt đi tất cả, và em hy vọng sẽ làm vơi đi những nỗi nhớ!

 
Để tham gia Tâm sự gửi người yêu cũ độc giả gửi bài và thông tin cá nhân về [email protected] hoặc [email protected] .
Xem thể lệ cuộc thi tại đây.
 

Theo Đất Việt

Nguồn: netnews.vn