Tâm sự

.

Nếu bây giờ bụt xuất hiện và cho em một điều ước, em ước gì có một loại thuốc tên là "lãng quên" để khi uống vào, anh có thể quên hết tất thảy đoạn kí ức ngắn ngủi mà ngọt ngào của hai ta.

  • Công bố kết quả cuộc thi Tâm sự gửi người yêu cũ
  • Lời cuối cho tình yêu
  • Gửi cho anh, chàng trai của tháng mười
  • Đúng người nhưng sai thời điểm
  • Nếu đã không thể quên thôi thì đừng cố quên nữa em...

 
Họ và tên người dự thi: Nguyễn Thị Yên
Địa chỉ: Phú Yên
Email: hoavothien1***@gmail.com
 

Normal0falsefalsefalseEN-USX-NONEX-NONE/* Style Definitions */table.MsoNormalTable{mso-style-name:"Table Normal";mso-tstyle-rowband-size:0;mso-tstyle-colband-size:0;mso-style-noshow:yes;mso-style-priority:99;mso-style-parent:"";mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;mso-para-margin:0in;mso-para-margin-bottom:.0001pt;mso-pagination:widow-orphan;font-size:10.0pt;font-family:"Calibri",sans-serif;mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}Phú Yên một chiều buồn

Gửi người em từng thương

Dạo này cuộc sống anh thế nào rồi? Anh vẫn ăn uống đúng bữa, không bị bệnh gì chứ? Tối qua em thấy chấm xanh ấy sáng tới khuya, em suýt nữa theo thói quen nhắn tin bảo anh ngủ sớm, nhưng rồi em chợt nhớ ra vốn dĩ chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, đã không còn là gì của nhau, em còn tư cách gì quan tâm anh như trước. Anh biết không giây phút đó em hụt hẫng biết bao, đau lòng nhường nào, người mà em từng xem là chỗ dựa giờ đây cũng chỉ là một người dưng.

Nhiều lúc em tự hỏi, tại sao chúng ta lại đến nông nỗi này, là anh thay lòng đổi dạ hay em thật sự chưa làm tốt, hoặc là khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, anh đã bắt đầu cảm thấy chán nản vì phải chờ đợi trong vô vọng,... Hàng trăm lý do ngổn ngang cứ luẩn quẩn trong tâm trí em, thi nhau xâu xé bủa vây lấy em.

Những lời nói lạnh nhạt, hững hờ như xát muối vào trái tim, những lần ậm ừ qua loa, những lúc lặng thinh đến đáng sợ của anh, tất cả những thứ tưởng chừng nhỏ nhặt vô hại ấy lại có sức công phá mạnh mẽ, nó khiến em cảm thấy mệt mỏi, hy vọng và niềm tin vào anh cứ thế vơi đi từng ngày, cho nên em để anh ra đi, em không còn đủ sức níu kéo một trái tim đã lỗi nhịp từ lâu.

Tại sao bỗng dưng không thích nữa nhỉ? Không phải em hết yêu thương anh mà bởi vì nỗi thất vọng trong em quá lớn, em không muốn cố chấp ôm lấy những mộng tưởng xa xôi về anh, về tình cảm của chúng ta.

Nếu bây giờ bụt xuất hiện và cho em một điều ước, em ước gì có một loại thuốc tên là "lãng quên" để khi uống vào, anh có thể quên hết tất thảy đoạn kí ức ngắn ngủi mà ngọt ngào của hai ta, quên đi những tổn thương mà em đã gây ra cho anh, quên luôn cả em, người con gái ngốc nghếch này, như vậy thì tốt biết bao.

Em sẽ lại một lần nữa làm quen với anh, chúng ta sẽ là đôi bạn tốt như trước, em sẽ an ủi anh những lúc anh buồn, sẽ nghe anh kể những chuyện thú vị về cuộc sống của mình, sẽ thầm lặng yêu anh, nhìn anh cười vui vẻ. Nhưng mà anh ơi, trên đời này vốn dĩ không có ông bụt, cũng chẳng hề tồn tại loại thần dược như vậy anh nhỉ! Em càng không thể quay ngược thời gian, tình cảm của chúng ta viễn vĩnh cũng không thể vãng hồi.

Anh à, tình yêu đầu đời với biết bao cảm xúc ngây thơ khờ dại của một cô gái mười tám đã toàn tâm toàn ý dành trọn cho anh. Nhìn lại đoạn tình cảm ấy, em cảm thấy bản thân lúc đó thật dại dột mà cũng dũng cảm biết bao. Dại dột vì em từ chối anh tới ba lần, còn dũng cảm vì em đã dám thẳng thắn bày tỏ với anh khi không quá muộn. Người ta bảo con gái chủ động là bạo dạn, nhưng mà em lại không nghĩ như vậy, yêu đương mà sợ chịu thiệt thòi sao?

Chúng ta không thể giống những cặp đôi bình thường khác anh nhỉ, chúng ta yêu xa, anh ở vùng cao Sơn La, còn em ở miền biển Phú Yên, vẫn biết khoảng cách giữa chúng ta quá lớn nhưng mà không hiểu vì sao ngày ấy chúng ta lại hăng hái, tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin vào nhau như vậy.

Em và anh đến với nhau là chúng ta đã chấp nhận yêu xa. Khi yêu nhau, em chỉ có thể cảm nhận sự tồn tại của anh qua màn hình điện thoại, anh quan tâm em bằng những tin nhắn yêu thương, chúng ta chỉ có thể nhìn thấy nhau bằng những lần gọi video, không thể gần gũi nhau, cũng không thể cùng nhau hẹn hò như những cặp đôi khác, vẫn biết là tương lai mông lung mờ mịt nhưng khi ấy hai chúng ta thật sự dũng cảm phải không?

Những cuộc gọi ngắn ngủi chỉ để nghe giọng nói của đối phương, những tấm ảnh sinh hoạt hằng ngày mà anh vẫn hay gửi cho em, những lần thâu đêm chỉ để nhắn tin cho nhau, những kí ức ấy đẹp đẽ biết bao, ấm áp biết bao, với em nó giống như một cơn gió xuân tươi mát và nhẹ nhàng.

Em những tưởng chúng ta mãi luôn hạnh phúc như vậy, thế nhưng cuối cùng anh cũng chọn cách buông tay, có phải anh đã mệt mỏi rồi không? Thế thì anh đi đi, em sẽ thôi không níu kéo anh nữa, bởi vì em không muốn anh mệt mỏi.

Em cảm ơn anh nhé, cảm ơn người con trai ấm áp tựa gió xuân đã lướt qua thanh xuân của em, đã cho em biết thế nào là tình yêu, làm chỗ dựa cho em qua những ngày khó khăn, tiếp thêm dũng khí để em học cách yêu một người bằng cả trái tim và nhiệt huyết tuổi trẻ, đã cho em biết thật ra yêu xa là một điều vô cùng tuyệt vời chứ không hề ảo và vui đùa như bao người nhận định. Cuối cùng em hy vọng anh sẽ tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình, dù rằng hạnh phúc của anh từ giờ đã không còn liên quan đến em. Tạm biệt anh, một thoáng thanh xuân của em...

Phú Yên nhớ Sơn La nhiều lắm

 
Để tham gia Tâm sự gửi người yêu cũ độc giả gửi bài và thông tin cá nhân về [email protected] hoặc [email protected] .
Xem thể lệ cuộc thi tại đây.
 

Theo Đất Việt

Nguồn: netnews.vn